Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

NỐT SON TRÊN VAI ÁO NGƯỜI TA!


( viết cho sự trễ tràng)
Anh về đi ,em không thể nào nhặt lại dấu son trên vai áo người ta
Cái mộng mị rất đàn bà. không thể nào giấu nổi
Em muốn được biết mình là vẹn nguyên thế giới
Trong trái tim một người đàn ông
Anh có làm được điều đó không?????
Anh có làm được không????


Hay lại bỏ em bơ vơ trong những chiều gió ngược
Không thể đo bằng khuôn thước
Em nhớ anh nhiều hay anh nhớ em nhiều
Nên chẳng dám đánh liều
Đặt cược trái tim mình cho một mùa trắc trở
Em vẫn thấy chiếc lá vàng rơi phía sau nụ hôn rất khẽ
Em giật mình, nhưng lại nhìn thấy tán cây còn lại rất xanh
Hôm nay là ngày em nhú mầm sinh
Từ cây mẹ!
Người ấy đã đến bên em lặng lẽ
Nhón vào lòng tay em tia nắng đầu ngày
Em phải nói sao đây,
Anh không một lời nhắn nhủ
Em đợi bao chiều rồi vẫn sợ mình chưa đủ
Để tự hỏi lòng yêu anh thật đến bao nhiêu
Anh về đi? Nốt son đã chặn ngõ chiều
Em vỡ vụn với cả chính mình
Khi bỗng dưng nghi ngờ một điều vĩnh cửu
Anh về đi
Cho em xin lỗi những nồng nàn trống thiếu
Em đã lạc mất mình
Sau nốt son môi..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét